Có những thứ mất đi… không phải vì nó không quý.

Mà vì con người chưa từng kịp hiểu hết giá

trị của nó. Cây khôi nhung từng như thế. Lặng lẽ sống dưới tán rừng, không tên tuổi, không thị trường.

Người dân chỉ biết đến nó khi đau, hái vài lá… rồi quên.Rồi một ngày, khi rừng thưa dần, chúng tôi chợt nhận ra:không phải cây khôi nhung biến mất — mà chính cách sống của con người đang làm nó biến mất.

 

Nếu tiếp tục khai thác như cũ, sẽ chẳng còn gì để giữ.

Nếu không thay đổi, người dân vẫn nghèo… và rừng vẫn mất. Chúng tôi đã không chọn con đường dễ. Chúng tôi chọn ở lại với rừng. Chọn cách trồng khôi nhung dưới tán rừng — để cây sống như tự nhiên vốn có. Chọn cách làm chậm — từ thu hái, sấy, đến từng công đoạn nhỏ — chỉ để giữ lại thứ mà mắt thường không nhìn thấy: dược tính và sự nguyên bản.

 

CÓ NGƯỜI HỎI:

“Chỉ là một túi trà, sao phải làm cầu kỳ đến vậy?”Bởi vì…Mỗi lá trà

là một ngày người dân đi rừng. Mỗi mẻ sấy là sự chắt chiu giữa nhanh và đúng. Mỗi hộp trà là lựa chọn không đánh đổi thiên nhiên để lấy lợi nhuận. Và mỗi lần bạn uống… không chỉ là làm dịu cơ thể, mà là đang níu lại một điều gì đó đang dần biến mất. Chúng tôi không cố làm ra một sản phẩm hoàn hảo. Chúng tôi chỉ cố giữ lại những gì còn nguyên vẹn nhất.